“Con không cần thuê quảng cáo đắt tiền để nhiều người biết đến con,” ba Thanh nói. Hai ba con làm một tấm áp phích nhỏ dán ở bảng tin lớp, xin phép cô giáo cho Suri giới thiệu sạp bánh trong giờ sinh hoạt, và tặng vài miếng bánh nếm thử miễn phí cho các bạn.
Kết quả bất ngờ nhất lại đến từ một nguồn không tốn đồng nào: bạn Mai ăn thử thấy ngon, kể lại với cả nhóm bạn thân, và tuần sau sạp bánh của Suri đông khách hẳn. “Đó gọi là truyền miệng,” ba giải thích, “và nó thường hiệu quả hơn cả quảng cáo tốn tiền, vì mọi người tin lời bạn bè hơn tin quảng cáo.”