Suri tính: mỗi mẻ 20 cái bánh tốn 100.000đ nguyên liệu, vậy giá vốn mỗi cái là 5.000đ. “Bán đúng 5.000đ thì con hòa vốn, không lời không lỗ,” ba Thanh chỉ ra. “Con cần cộng thêm một khoản để có lãi, và tính luôn công sức con bỏ ra.”
Hai ba con thử vài mức giá: 7.000đ, 8.000đ, 10.000đ — rồi hỏi ý kiến vài bạn cùng lớp xem mức nào các bạn sẵn lòng trả. Cuối cùng Suri chọn 8.000đ mỗi cái: đủ lời, mà vẫn vừa túi tiền học sinh. “Định giá không phải đoán mò,” ba nói, “mà là cân bằng giữa chi phí, công sức, và điều khách hàng sẵn sàng trả.”