Sinh nhật bạn thân mà hũ Tiêu của Suri trống trơn. Bé rụt rè mượn ba hai mươi nghìn mua quà. Ba đồng ý nhưng nghiêm túc lạ thường: đây là khoản vay, không phải cho — con hứa trả trong hai tuần, mỗi tuần mười nghìn từ tiền tiêu vặt, được không? Hai ba con ký hẳn vào tờ giấy nợ vẽ hình heo.
Hai tuần sau, Suri đặt tờ mười nghìn cuối cùng vào tay ba, ba xé tờ giấy nợ cái roẹt. Nhẹ cả người! Ba nói: nợ không xấu — nợ mà quên trả mới xấu. Ai giữ lời hứa với đồng tiền, người đó được tin tưởng cả đời. Suri gật đầu, thấy tờ giấy nợ bị xé là âm thanh đẹp nhất tuần.