Sáng thứ hai, ba trịnh trọng đưa Suri hai mươi nghìn: đây là tiền tiêu vặt tuần này của con — tiêu gì, để dành bao nhiêu, con toàn quyền quyết định. Suri sướng rơn, cảm giác như giám đốc nhí nhận lương.
Nhưng mới thứ ba, bé đã tiêu gần hết vào kẹo và hình dán. Đến thứ năm, bạn rủ mua kem, Suri móc túi: chỉ còn hai nghìn. Bé về xin thêm, ba lắc đầu cười hiền: hết thì chờ thứ hai tuần sau nha con. Tuần đó Suri hiểu ra: tiền không tự nhắc mình dừng — mình phải tự quản lý nó.